Chương 210: Suy nghĩ của Tô Tĩnh Thu

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

6.942 chữ

30-06-2026

"Ây, hai đứa đến đúng lúc lắm, cũng sắp trưa rồi, dì Tô mời hai đứa đi ăn bữa cơm."

"Dạ thôi không cần đâu dì Tô, hôm nay chúng cháu đến làm phiền dì đã ngại lắm rồi." Trần Phàm vội vàng khéo léo từ chối.

"Đúng đấy dì Tô, chúng cháu không ăn đâu ạ." Trần Đồng cũng vội xua tay theo.

Nụ cười trên mặt Tô Tĩnh Thu nhạt đi vài phần, bà chống hai tay ngang hông, nhướng mày: "Sao nào, chê dì Tô không mời nổi hai đứa một bữa cơm à?"

Trần Phàm vội giải thích: "Không phải, không phải đâu dì Tô, dì hiểu lầm rồi, chúng cháu chỉ thấy phiền dì quá..."

"Phiền phức gì chứ," Tô Tĩnh Thu cắt ngang lời hắn, giọng điệu không cho phép thương lượng, "Hai đứa lặn lội đường xá xa xôi đến đây, đến bữa cơm cũng không ăn đã về, truyền ra ngoài người ta nói Tô Tĩnh Thu này thế nào? Không được, hôm nay nhất định phải ăn xong mới được về."

Tô Miên đứng một bên, nhìn Trần Phàm bị mẹ mình "bắt bí", khóe môi khẽ cong lên, ngón tay mân mê vạt áo. Cô lẳng lặng không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt lại mang theo ý cười.

Tô Tĩnh Thu đã kiên quyết muốn mời cơm như vậy, Trần Phàm có từ chối nữa cũng không hay, đành gật đầu đồng ý.

Chỉ là điều hắn không ngờ tới chính là, tên của Tô Tĩnh Thu nghe thì rất dịu dàng nho nhã, người cũng xinh đẹp, nhưng tính cách lại chẳng dịu dàng chút nào — nói năng làm việc dứt khoát, tác phong nhanh nhẹn xốc vác, hoàn toàn trái ngược với hai chữ "Tĩnh Thu".

Nhưng nghĩ lại cũng không có gì lạ, một người phụ nữ đơn thương độc mã gánh vác cả một xưởng may, nếu tính cách mà yếu đuối nhu nhược thì quả thực không thể trụ nổi.

Nói thật, Trần Phàm cũng khá tò mò về bố của Tô Miên.

Suốt dọc đường đi, hắn không hề nghe Tô Miên nhắc tới bố, Tô Tĩnh Thu cũng chưa từng đề cập đến chuyện liên quan đến ông.

Nhưng đây là chuyện riêng nhà người ta, Trần Phàm cũng không thể chủ động hỏi han, chỉ đành giấu sự tò mò này vào trong lòng.

Nửa tiếng sau, mấy người đi tới một nhà hàng.

Đây là một quán ăn chuyên món Thiểm Tây, trang trí bày biện trông cũng khá ổn.

Mặt tiền mang phong cách giả cổ, gạch xanh ngói xám, treo hai chiếc lồng đèn đỏ. Bước vào bên trong, sảnh lớn rộng rãi sáng sủa, bàn ghế đều làm bằng gỗ thịt. Trên tường treo vài bức tranh trang trí mang đậm phong tục dân gian vùng Quan Trung, tuy không xa hoa nhưng lại mang đến cảm giác thoải mái dễ chịu.

Tô Tĩnh Thu rõ ràng là khách quen ở đây. Vừa bước vào cửa đã có nhân viên phục vụ ra đón, cười chào một tiếng "chị Tô", rồi dẫn họ đi về phía phòng bao.

Phòng bao ở tầng hai, không lớn lắm nhưng rất yên tĩnh.

Tô Tĩnh Thu kéo ghế ngồi xuống, cầm thực đơn lật xem qua một lượt, ngẩng đầu nhìn Trần Phàm: "Tiểu Phàm, Tiểu Đồng, hai đứa gọi món đi, xem muốn ăn gì nào."

Trần Phàm vội xua tay: "Dì Tô, dì cứ gọi đi ạ, cháu ăn gì cũng được, không kén đâu."

"Thế sao được, hai đứa là khách mà." Tô Tĩnh Thu đưa thực đơn qua, thái độ rất kiên quyết.

Trần Phàm nhìn thực đơn, lại nhìn vẻ mặt "cháu không gọi là không xong với dì đâu" của Tô Tĩnh Thu, đành phải nhận lấy, gọi đại hai món rồi đưa thực đơn trở lại.

Tô Tĩnh Thu nhận lại thực đơn, nhanh tay chọn thêm mấy món đặc trưng của quán rồi đưa cho nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ cười vâng một tiếng, cầm thực đơn đi ra ngoài.

Trần Đồng bưng tách trà lên nhấp một ngụm, lên tiếng hỏi: "Dì Tô, dì hay tới đây lắm ạ?"

Tô Tĩnh Thu cười gật đầu: "Ừ, tiếp khách làm ăn ấy mà, thỉnh thoảng dì lại dẫn đối tác đến đây. Món Thiểm Tây ở quán này làm rất chuẩn vị, khách từ nơi khác đến đều khá thích."Sau hai lượt châm trà, thức ăn cũng bắt đầu lần lượt được dọn lên.

Tô Tĩnh Thu cầm đũa lên, niềm nở mời: "Nào nào, cầm đũa lên đi các cháu, đừng khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà nhé."

Trần Phàm gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, thịt mềm tan, đậm đà, béo mà không ngấy, quả thực rất ngon.

Trần Đồng ăn một miếng thịt gà, không kìm được gật gù, giơ ngón tay cái với Tô Tĩnh Thu: "Dì Tô, đồ ăn quán này ngon thật đấy ạ."

Tô Tĩnh Thu nghe vậy thì cười rạng rỡ, vết chân chim nơi khóe mắt cũng hằn sâu thêm vài phần: "Ngon thì ăn nhiều vào nhé, đừng có khách sáo."

Mấy người vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí vô cùng vui vẻ, thoải mái.

Trần Đồng khéo miệng, lúc thì khen đồ ăn ngon, lúc lại khen dì Tô trẻ trung, chọc cho Tô Tĩnh Thu cười tít cả mắt.

Tô Miên lẳng lặng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng mới gắp một đũa thức ăn, lâu lâu lại ngước lên nhìn Trần Phàm một cái.

Bắt gặp ánh mắt của Trần Phàm nhìn sang, cô liền khẽ mỉm cười, sau đó lại cúi đầu tiếp tục ngoan ngoãn ăn cơm.

Đang trò chuyện, ánh mắt Tô Tĩnh Thu chợt dừng lại trên người Trần Phàm, giọng điệu mang theo vài phần tò mò và tán thưởng: "À này Tiểu Phàm, hiện tại cháu đang vừa đi học vừa chuẩn bị khởi nghiệp hả?"

Trần Đồng miệng vẫn còn nhai dở miếng thịt, ú ớ tranh trả lời trước: "Dì Tô ơi, em trai cháu là sinh viên Đại học Giao thông Trường An đấy ạ!"

Tô Tĩnh Thu ngẩn người, đôi đũa khựng lại giữa chừng, hai mắt hơi mở to: "Đại học Giao thông Trường An sao? Đó là trường tốt nhất tỉnh Thiểm Tây mình rồi đấy."

Ban đầu bà cứ nghĩ Trần Phàm chỉ là một cậu ấm nhà giàu muốn khởi nghiệp để chứng tỏ bản thân, không ngờ hắn lại là sinh viên của Đại học Giao thông Trường An.

Phải biết rằng Đại học Giao thông Trường An là trường đại học tốt nhất ở thành phố này, thuộc khối 985 danh giá. Những học sinh thi đỗ vào đây đều là những thành phần ưu tú có thứ hạng đứng đầu toàn tỉnh.

Trong mắt những người ở độ tuổi của bà, học vấn là thứ có sức thuyết phục hơn bất cứ điều gì.

Nghĩ đến đây, ánh mắt bà nhìn Trần Phàm càng thêm sáng rỡ — học giỏi, ngoại hình tuấn tú, gia cảnh lại cực kỳ tốt. Qua khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, bà cảm thấy đứa trẻ này tính tình đoan chính, đối nhân xử thế chân thành, không hề giống một số thanh niên bây giờ chỉ biết khua môi múa mép hay tham vọng lớn mà năng lực kém.

Nếu như có thể...

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu là không tài nào dập tắt được nữa.

Bà lại liếc nhìn Tô Miên đang lẳng lặng ăn cơm bên cạnh, thầm thở dài trong lòng — cái con bé ngốc nhà mình này, sao chẳng biết chủ động một chút nào thế nhỉ?

Tô Miên dường như cảm nhận được ánh mắt của mẹ, cô ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Tô Tĩnh Thu thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Cô chớp chớp mắt, đôi mắt trong veo toát lên vẻ vô tội.

Tô Tĩnh Thu nhìn bộ dạng ngơ ngác của con gái mà vừa sốt ruột vừa buồn cười, thầm thở dài ngao ngán — con bé ngốc này, bao giờ mới chịu hiểu chuyện đây?

Tô Tĩnh Thu thu hồi ánh mắt, bưng tách trà lên nhấp một ngụm, nụ cười nơi khóe môi không tài nào giấu nổi. Bà nhìn Trần Phàm, giọng điệu lại càng thêm phần vồn vã: "Tiểu Phàm, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

"Dạ mười chín ạ." Trần Phàm đáp.

"Nhỏ hơn Miên Miên nhà dì hai tuổi," Tô Tĩnh Thu gật gù, như đang thầm tính toán điều gì đó trong lòng, "Thế cũng tốt."

Trần Phàm không hiểu ý tứ của câu "thế cũng tốt" này là gì, chỉ cười cười chứ không đáp lời.

Trần Đồng thì lại nghe ra được ẩn ý trong đó, cô liếc nhìn Tô Tĩnh Thu rồi lại nhìn Tô Miên, khóe môi khẽ cong lên, rất biết ý mà không xen vào.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!